Chuyện trong nhà xác - Chuyện bên rìa bàn mổ

 (nội dung dưới đây không thể kiểm chứng và không nên kiểm chứng. Tên nhân vật được thay đổi, nếu có trùng thì chỉ là chuyện ngẫu nhiên).{tocify} $title={Mục Lục}

Ảnh minh hoạ

Nghề mang tên sạch sẽ.


Ông Năm là nhân viên kỳ cựu của nghĩa trang B. Cái sự lâu đời của ông ở nơi này có thể hình dung là ông đã từng chứng kiến người chết được chôn cất ở đây rồi sau đó, bia mộ của con và thậm chí cả cháu của người đó cũng lần lượt dựng lên gần đó. Tuy làm việc trong môi trường không lấy gì làm vui vẻ nhưng ông không mất đi nụ cười. Ông bảo cái nghề này có một sự lạ đời, tên thì rất sạch sẽ "nhân viên vệ sinh đô thị" nhưng có làm rồi mới biết nó đen còn hơn màu nước cống. Mọi chuyện mắc ói nhất đều đến tay những người như ông và đồng nghiệp. Nhất là những việc liên quan đến giải quyết tử thi. Những tử thi mới mất đối với ông quá là bình thường, bao nhiêu năm trong nghề, ông đã phải tiếp cận, khuân vác đủ mọi thể loại mà người thường khó lòng nghĩ đến được. Ông kể có lần đi xử lý một trường hợp đuối nước dưới kênh nước đen. Thời đó mấy dòng kênh này nổi tiếng đến độ khi mùa nắng, phải dùng xẻng rẽ rác ra mới thấy được nước, còn khi mùa mưa, nước dâng ngang mặt đường không phân biệt được chỗ nào kênh, chỗ nào đường bộ. Tử thi chết lúc nước lên và được phát hiện khi nước rút. Nội việc lội vào trong đám rác rến đen ngòm lôi tử thi đang phân hủy lên khỏi mặt nước là một trải nghiệm mà người thường không nên thử nếu chưa đủ tự tin. Một trường hợp khác là tử thi đã qua giai đoạn trương phình mà rã ra thành cốt trong bụi cỏ ven đường. Mùi hôi tất nhiên vẫn còn nhưng ông bảo, trường hợp này phải kỹ, chú ý nhặt hết các mẩu xương vương vãi khắp hiện trường, mỗi bộ phận túm lại vào túi riêng để khi về sắp xếp lại cho hoàn chỉnh, tránh mất mát, thất lạc của người ta. Cái tâm trong nghề này phải vậy. Bao nhiêu năm ôm xác thối, ông nói rằng cơ thể mình đôi khi cũng bị dính mùi, nhất là tóc, vùng cổ, quần áo. Tắm kỹ vẫn còn nghe thoang thoảng. Nói rồi ông hỏi: Cậu có thấy tóc tôi hơi mùi xác thối không? Lúc ấy tôi thật thà trả lời "Cháu chịu, chẳng nghe mùi gì cả".


"Chọc mũi ngay đi, coi chừng dương tính rồi đấy'. Ông đùa.


Người ghép tử thi:


Nhân vật tôi giới thiệu với các bạn tiếp theo đây là ông Hai Cò, người Hoa, trông coi nhà xác kiêm nhân viên trang điểm tử thi mỗi khi có yêu cầu. Nói là trang điểm cho oai chứ thực ra công việc của ông còn nặng hơn nhiều. Nặng nhất là chỉnh hình lại cho những tử thi bị TNGT. Thường thì bên pháp y sẽ làm việc này, nhưng đôi lúc cũng phải nhờ sự trợ giúp của kinh nghiệm bên ngoài sao cho đẹp. Nếu các bạn chưa biết thì các tử thi tai nạn giao thông thường không toàn vẹn nhất là thương tích vùng đầu. Khâu vết rách da không thành vấn đề nhưng những vết chấn thương sọ não nặng, vỡ nát hộp sọ thì lại là chuyện khác. Thông thường nếu chỉ vỡ đơn giản, không văng, không mất thì người ta sẽ lấy bông gòn nhét thật chặt vào nền sọ để cố định các mảng xương trước khi khâu da bên ngoài. Nếu mất nhiều mảnh hoặc dập nát toàn bộ thì có thể lót vào bên trong vật cứng làm nền (như phần sọ dừa khô) sau khi khâu được khoảng hơn 2/3 bên ngoài mới bắt đầu lót bông để làm phình phần mặt và nền sọ. Nói thì nhanh nhưng thao tác khá kỳ công. Tôi gặp ông lần đầu tiên khi ấy ông đang liệm một tử thi bị bỏng. Ông nhờ tôi lấy giúp chiếc "găng tay" màu trắng để ở trên bàn mổ. Găng tay hơi dày và nặng so với bình thường. "Cậu đi làm bao lâu rồi?" ông hỏi. "Hơn tháng rồi ạ" tôi trả lời. "Cứng đấy, tay không dám bốc xác chứng tỏ có tương lai". Tôi chả hiểu câu nói ấy lắm cho đến khi nhìn kỹ lại chiếc "găng tay" vừa nãy. Bài học đầu tiên là vô nhà xác chớ táy máy động vào bất cứ thứ gì.


Giao thừa ở nơi không ai muốn đến:


Ông Hai Cò bảo rằng chỗ này (nhà xác) là nơi không thay đổi dù cho bên ngoài có thế nào đi nữa. Dù cho lễ hội hay Tết nhất thì nơi này vẫn hoạt động bình thường. Có những đêm giao thừa tử thi đẩy vào liên tục nên đôi khi nhân viên ở đây cũng không còn khái niệm nghỉ xả láng một hai ngày. Ăn uống rảnh giờ nào ăn giờ đó vì có khi báo đi chạy không kịp. Làm hết việc lặt vặt xong thay bộ đồ lao động rồi ngồi đợi hết năm. Không rượu, không pháo hoa. Mà cũng không cần vì ở đây mà hô dzoo 1 cái mấy ông trong phòng lạnh hô theo cũng mệt. Kỷ niệm đáng nhớ nhất đêm giao thừa của ông là chưa kịp nghe chúc Tết đã phải nhận tin phải lên xe chạy mấy chục cây đưa tử thi về sau đó phụ giúp bên pháp y làm việc suốt đêm. Kết thúc công việc thì trời cũng vừa nhá nhem tối ngày hôm sau. "Tết tui chỉ ước mình thất nghiệp vài hôm". Ông bảo.


Nguyễn Đình Thắng

Kiến thức như một ngọn lửa, càng chia sẽ nó sẽ càng bùng cháy!

إرسال تعليق (0)
أحدث أقدم